COMPATRIOT
Welcome to Snowynguyen blog
Sunday, May 27, 2012
Monday, May 21, 2012
KHÔ CÁ SẶC
Không biết ai sao chứ đối với tui, nhắc đến món này là tui chảy nước miếng rồi! Hổng biết như vậy có gọi là “xấu ăn” hông nữa! Hay là đàn bà con gái gì mà “xấu ăn” qua! Nhưng mặc kệ, cái đó là tui nói thiệt chứ không phải cường điệu để viết bài này đâu.
Bây giờ già hơn một chút, ý thức được là ăn mặn nhiều không có lợi cho sức khỏe, nhưng cũng không khỏi thèm khi nhắc đến khô cá sặc. Cá sặc thuộc loại cá trắng có vẩy. Cá sặc có hai loại, cá sặc bướm và cá sặc rằn. Cá sặc bướm nhỏ, lớn bằng ngón tay cái, cỡ con bướm vàng ở miền quê miền Nam (mà loại bướm này hình như tui cũng ít còn thấy bây giờ). Vì cá sặc là loại nhiều xương, đã vậy còn nhỏ con, nên người ta thường lấy cá sặc bướm làm mắm. Kế tiếp là cá sặc rằn là cá có nhiều sọc ngang đậm màu đen, loại mày thường dùng phơi khô. Cá sặc rằn có con lớn khoảng gần nửa kí lô. Loại này, khi tui đi chợ Sa Thmay ở Cambodia, cũng thấy bán nhiều cá sặc rằn này. Còn ở Việt Nam, nghe nói ngày nay đa số cá sặc đều là cá nuôi chứ không còn cá tự nhiên như hồi xưa nữa. Có người nói cá nuôi không ngon thịt bằng cá tự nhiên. Tui đây thì không quan trọng, đã làm thành khô cá sặc, thì đều ngon như nhau.
Sau thời gian bôn ba, cuối cùng tui sống ở nước ngoài, món cá sặc thành của quý. Tui nhìn con khô cá sặc mập, mình dày cui đã thấy thèm rồi. Tui liên tưởng nó quý như miếng thịt bò beefsteak vào khoảng thập niên 80, khi mà ở Saigon lúc đó cơm gạo không đủ ăn thì làm gì có thịt bò mà ăn. Còn bây giờ, có lẽ nếu không nghĩ đến ba má, thì tui không làm món cá sặc đâu. Vì khô cá sặc phải nướng mới ngon. Nếu nướng trong nhà thì mấy đứa cháu sẽ la làng vì mùi khó chịu, còn nướng ở ngoài sân thì hàng xóm sẽ than phiền người Việt Nam mình ăn cái gì mà có mùi thúi quá!
Cuối cùng tôi quyết định nướng bằng lò BBQ ngoài sân để không bị hôi nhà, và nếu có đứa hàng xóm nào nói ra nói vô thì tụi bây cũng ráng chịu đi. Chỉ cần lật mặt qua lại vài lần là cá khô đã có mùi thơm. Mỡ cá tươm xung quanh rất bắt mắt. Khô cá sặc dễ chín, nên khi kỳ và vi của cá bắt đầu cháy xém đen đen là khô đã chín. Mùa này, không thấy nhập xoài xanh từ Mễ qua, nên tui trộn khô cá sặc sau khi tách bỏ xương với dưa leo và thơm. Loại khô cá sặc này mà trộn với trái cóc chua bào mỏng và lá sầu đâu cũng làm ngất ngây mấy ông …. nhậu! Còn có cả gỏi bông so đũa với khô sặc nữa. Trở lại dĩa gỏi cá sặt của tui có cả rau răm, đâu phọng giã nhỏ, trộn chung với nước mắm tỏi ớt. Sự kết hợp của vị chua của chanh, cay cay của ớt, rồi vị mặn của cá hòa lẫn với nhau thì không thể chê vào đâu được.
Một vài dòng kết của tác giả. Tui chia sẽ với các bạn như vậy, nhưng riêng tui vẫn thích ăn cơm nguội với khô cá sặc. Thứ cơm nguội còn nguyên một cục, chứ không phải dùng microwave để reheat, mà phải ăn bốc bằng tay, cho đúng phong vị miệt vườn của miền Tây. Làm sao tui có thể quên được hương vị ngày xưa đó!.
Thanh Lich Luu Fresno May 2012
Friday, May 11, 2012
THƠ CUẢ CON
Thơ con ngây ngô tuổi còn bé
Bảy tuổi như một tấm giấy trong
Chưa vướng chút bụi trần
Con làm thơ con cóc
Tặng mẹ ngày fete des mamans
Ý nghĩ trong con ngây thơ quá
Chỉ trọn vài hàng nói hết ra
Tâm tư bé thương ba mẹ lắm
Suốt một đời con chẳng hề quên
Lần đầu tiên trong đời mẹ
Tha hương chẳng đường về
Mẹ ơi gia đình mẹ đâu đấy
Khi nào được nói tiếng quê hương
Con sẽ mơ về nơi ấy
Hàng đêm con nguyện cầu
Mẹ mãi mãi vẫn yêu thương.
Snowynguyen 2012
Saturday, May 5, 2012
XI RÔ ĐỎ
Lúc tôi 7 tuổi, còn nhớ rất rõ những cục xi rô đỏ, xanh, vàng, ngòn ngọt, mà đứa nào cũng muốn mua lúc đầu giờ hay giờ ra chơi.
Tôi khờ khạo lắm, vì lù đù ôm ít tiền bạc cắc thời đó, bỏ trong túi, thời gian sau khi đổi tiền lần nhất, tiền bạc cắc được xài lại trong một thời gian ngắn, thế là những đồng tiền bị mẹ tôi bỏ vào lon đã lâu, tôi mang ra đi mua xi rô hay cà lem hay bánh tầm có bán trước cổng trường và sau sân trường mà ăn. Ngày đó, một gã đàn ông to lớn hơn tôi, đến giả vờ hỏi đủ điều với tôi, nào là em học lớp mấy, lớp có mấy bạn vv và vv, để phân tán tôi mất tập trung, để gã móc từ túi tôi ra hết những đồng cắc mà tôi có được. Sau khi nói chuyện xong, nghĩa là hắn đã có trong tay những đồng bạc cắc, hắn giả vờ cám ơn tôi rồi đi. Khi tôi ngơ ngác hí hửng đi mua mấy cục xi rô, móc trong túi ra thì hỡi ôi những đồng tiền tôi có hôm nay đều không cánh mà bay. Uất ức tôi chạy vào lớp khóc nứt nở rồi mét cô giáo, nhưng gã đi mất rồi. Về nhà không dám kể lại cho chị tôi nghe, chỉ ngồi buồn thinh thít vì bị gạt mất hết mấy đồng trong túi, xi rô thì vẫn ngòn ngọt mà tôi thì thèm thuồng. Học trò nào cũng thế thích ăn xi rô xanh, đỏ vàng, còn tôi chỉ thích ăn xi rô đỏ, nhưng mà chị tôi nói nó không tốt cho sức khỏe, vì có màu hóa học, mà khi còn là đứa trẻ chỉ mơ hồ là đường phèn mà thôi.
Trước cổng trường, anh bán xi rô ngày nào cũng đứng đó rất sớm trước giờ học buổi trưa, vẫn ngày ngày nắm những vắt xi rô nhiều màu sắc, khi ai đó đến mua, anh lấy ra đá đã bào và do thành cục tròn, sau đó xịt lên màu mà người mua thích, cứ thế mà ngày này tháng nọ anh vẫn đứng trước cổng trường để được hai bửa ăn cho gia đình mình, sáng anh bán trường khác, trưa về trường chúng tôi. Giờ ra chơi, trong sân trường hay cổng trường lúc nào cũng chỉ là những đứa trẻ như bọn tôi ăn quà vặt, nào là cà lem, xi rô, kẹo kéo, bánh tầm vv. Chúng tôi ăn ngon lắm, vì ở nhà đâu có được ăn những món vặt này, ăn như thế mẹ nói không ăn hết bửa ăn chính. Mà con nít không ăn vặt thì đâu phải là con nít.
Những năm hết cấp một, tôi lại chuyển trường và không còn ăn những vắt xi rô đỏ nữa, không thấy anh đứng đó bán những vắt xi rô cho những đứa trẻ sau này. Những năm tôi trở lại thăm quê, trước cổng trường vắng tanh, chỉ có những đứa trẻ mẫu giáo nô đùa trong sân cổng khóa lại, ngôi trường ngày xưa đối với tôi nó rất to, nhưng ngày nay sao nó nhỏ quá, và chẳng còn thấy ai bán vặt trước cổng trường hay phía sau sân trường.
Những đứa trẻ hải ngoại cũng đã từng nghe cha mẹ chúng kể lại biết bao điều thú vị từ những chiếc xe đạp phía sau có một cái một cái thùng đựng đá bào, kẹo kéo hay gánh hàng rong trên vai những cụ già, bà mẹ, trẻ em mang những thức ăn trên gánh của mình, chiếc xích lô phải kéo theo những hai ba người, chúng không thể hình dung thực tế nó như thế nào?.
Chắc là xã hội tiến bộ, những người bán hàng rong hay bán hàng ăn vặt cũng chẳng còn chỗ nữa, anh bán xi rô hay anh bán kẹo kéo cũng chẳng còn chỗ để mà đứng, cũng như sự già nua của mình họ có đủ sức đứng đó mãi để bán cho nhiều thế hệ chăng?. Chúng ta luôn mong rằng những người kém mai mắn trong xã hội nào cũng thế, nhất là tại quê hương mình có cuộc sống tốt hơn, không phải chở trên những chiếc xe thô sơ từng món ăn, từng dụng cụ, gánh trên vai nặng trĩu mang đến từng nơi, từng nhà cho mọi người, đạp chiếc xích lô chở thêm mấy người nặng hơn mình, rồi khi tuổi già đến chẳng ai chăm sóc, xã hội lãng quên, họ phải cui cút trong một nơi nghèo nàn nào đó với sự thờ ơ của những người giàu có hay của xã hội, để họ còn được chăm sóc đặc biệt khi về già sức yếu, trong một chế độ của những người đã từng tự tay họ sống qua ngày từ sự kiếm sống vất vả mà xã hội đã không giành ưu ái cho họ. Hầu hết người sống ở hải ngoại lúc nào cũng trăn trở cho gia đình và người dân trong nước, tại sao xã hội mình không giành những chế độ cho những người khốn khó hay bệnh tật? phải chăng xã hội quá nghèo, mà lúc nào trên báo đài ti vi cũng cứ một giọng cho rằng quê hương đất nước mình ngày nay tiến bộ, thu nhập tăng, lạm phát giảm, kinh tế tăng trưởng hàng năm, thế mà thu nhập tăng từ những người giàu có thì càng cao hơn, thu nhập của người dân nghèo khó có tăng trưởng gì đâu? GDP của xã hội tăng, còn quỹ cấp vào y tế, an sinh xã hội thì giậm chân tại chỗ hàng mấy chục năm qua làm cho người dân nghèo khó càng thêm khốn đốn hơn, chỉ những người mai mắn thì ngày càng giàu và giàu hơn, ngay cả trong cuộc sống và sự xa hoa lãng phí của họ cũng có thể giúp biết bao người nghèo khó, vậy mà họ vẫn thờ ơ sống thanh thản giữa xã hội nghèo khó này, không biết tai và mắt họ còn hoạt động chăng?.
Mong rằng, một ngày không xa những anh bán xi rô hay người bán hàng rong sẽ thấy rằng mình sống trong một cộng đồng với tình thương những người xung quanh, họ có thể tiếp tục mưu sinh trong một nơi thông thoáng và sạch sẽ, không cần cưỡi trên xe những thức ăn như thế mang đến tận nơi cho từng người, mà người thưởng thức sẽ đến tận nơi tìm họ trong một khung cảnh sạch sẽ đẹp đẽ, mà những đứa trẻ hải ngoại cũng muốn trở về nơi mà cha ông ta đã sinh ra và kể rằng nơi ấy có những vắt xi rô mà nơi chúng sinh ra chưa từng được thấy, một giấc mơ tuyệt vời của tất cả người dân Việt.
Snowynguyen 2012
Labels:
truyện ngắn
Tuesday, May 1, 2012
TỨ HÀNH XUNG
Đã lâu lắm tôi mới nghe được câu nói, tuổi ngọ tuổi dậu đâu có hạp, nghe xong tôi bật cười và cai đắng nhớ lại câu chuyện tứ hành xung thời sinh viên.
Hè năm ấy cách đây hơn hai mươi năm, như những mùa hè khác, tôi trở về quê, thăm ba mẹ. Tôi thường được ở cùng ba mẹ gần 1 tháng, dọn dẹp sửa sang nhà cửa cho lạ hơn một chút, tôi thích thế. Rồi được má nấu cho mấy món ăn khoái khẩu mà suốt năm học tôi chẳng có để mà ăn, nào là canh chua cá kho tộ, tôm kho tàu, canh năng với tôm ngọt lịm, rau đắng với cá lóc vv và vv, nhắc đến mà chảy nước miếng. Vì nó xa rồi những món ăn tươi ngon miền tây quê ngoại. Rồi có thời gian đi thăm nhỏ Trang nhà nhỏ ở đường chùa ông Bổn, nhưng khi hè đến là nó về bên lộ hai sống với Mẹ. Ba Trang mất khi nó còn trẻ nên nó còn nỗi nhớ thương cha, nhỏ hay tâm sự và chơi chung từ thời Trung học. Chúng tôi thân nhau lắm, mặc dù hai đứa cũng ít thổ lộ chuyện riêng tư và định hướng học hành, chắc vì sợ đối phương biết nên không còn bí mật nữa cứ âm thầm mà đi học xa nhà. Hè đến thì tìm nhau, rồi tâm sự đủ điều nào là trường là lớp, là nhỏ này thấy ghét nhỏ kia thấy thích vv và vv. Khi đến nhà nhỏ, tôi gặp người đầu tiên là mẹ nhỏ Trang, nằm trên chiếc võng trước nhà, rồi nhìn lên trần nhà, tay để lên trán, cái ấn tượng rất là lạ vì mỗi khi tôi đến là thế, khi ra về tôi đứng chắp tay chào mẹ của Trang, mà bác gái cũng chẳng hay biết. Tôi thấy là lạ và có hỏi Trang, nó nói vì Ba mất nên mẹ phải bươn chải cho cả nhà, nào là con đông, khách khứa nợ nần vv và vv. Cả nhà đều thương về mẹ theo tôi biết, rồi trong khi nói chuyện với nhỏ sau những ngày xa quê, tôi bỗng thấy một người con trai to lớn, rất nhanh nhẹn bước vào nhà, liếc nhìn tôi rất nhanh và tôi nói ‘chào anh’, vì tôi cũng chẳng bao giờ gặp anh ở nhà Trang trước đó, sau đó Trang nói với tôi ‘là anh tao đó’. Vì anh đi làm ăn nên ít về nhà mẹ ở. Tôi cũng chẳng để tâm lắm điều này, chỉ biết nhỏ có anh, có chị ở xa cũng gần chục như tôi. Lúc tôi sắp về, anh Tân của Trang ra hỏi tôi sống ở đâu mà chưa bao giờ gặp, tôi nói ở Sài Gòn, nên ít về Sóc Trăng nên anh không biết và chưa thấy bao giờ. Vì anh khá nổi tiếng thời đó với giới trẻ Sóc Trăng.
Hết mùa hè, tôi khăn gói trở lên SG để nhập học và cũng dọn dẹp lại nhà cửa. Rồi mọi việc cũng lặp lại như những mùa tụ trường khác, rồi tất cả cũng mới mẻ, với giáo viên mới, lớp mới nói chung là chỉ có bạn là cũ, và cũng rụng bớt mấy đứa. Một ngày gần tết, có ai đó đến nhà gõ cửa, tôi ra mở thì chợt nhận ra anh Tân, hết hồn vì tôi đâu có cho địa chỉ nhà cho anh bao giờ, chắc là Trang thôi, vì thời ấy tôi chỉ liên lạc qua thư từ nên chắc hẳn là nhỏ, rồi tôi gọi em gái ra cùng trò chuyện. Chúng tôi nói chuyện một hồi anh mời chúng tôi đi ăn hủ tiếu nam vang đường An Dương Vương gần ĐHSP. Chúng tôi ăn ngon miệng lắm vì rất thích, ít có dịp được ăn như thế, vì là sinh viên làm gì có tiền mà ăn hủ tiếu sang đến thế. Rồi những ngày anh Tân ở SG, chúng tôi được ăn các món ngon mà chưa từng được đi ăn như thế, nói chuyện vui vẻ và hợp goût. Chia tay với anh Tân mà chúng tôi rất tiếc, vì không được đi chơi tối và ăn uống vui đến thế.
Thời gian trôi qua, cứ thế khi tôi về quê ăn tết và nghỉ hè, là được về Sóc Trăng, tôi được anh Tân chở đi ăn mì Hiệp Lợi, nhưng tôi không thích ăn mì mà chỉ ăn hủ tiếu hay hoành thánh thôi. Một lần, được anh Tân chở đến 1 quán cà phê tối hù, toàn là đèn màu treo lơ lửng, các cặp tình nhân đến đấy chắc làm chuyện mờ ám gì đây. Nhạc thì nho nhỏ mà tiếng sột sọet thì to hơn. Chúng tôi uống nước nói chuyện nho nhỏ chẳng dám nói lớn tiếng, vì sợ làm phiền người bên cạnh. Trông buồn cười lắm, vì tất cả các cặp tình nhân ST chắc đều đến đây, rồi tôi trở lại SG như những năm trước. Ngày ấy, tôi nhận một thiệp hồng của anh Tân kết hôn với ai đó một lễ cưới tại ST, tôi cũng khá bàng hoàng vì chẳng biết mô tê. Buồn chứ, nhưng cũng đi dự, phải đi cùng em gái, vì nó cũng là người chứng kiến từ đầu đến cuối mà. Nó cũng ngỡ ngàng không kém tôi, nó nói ‘ sao kỳ vậy? chẳng ai nói gì cho chị biết vậy?’.
Tôi không khóc, vì đâu biết chuyện gì xảy ra sau gần tháng tôi chẳng có tin tức gì của anh Tân. Hai đứa khăn gói về ST dự đám cưới, Trang mời tôi dự buổi sáng đi về quê vợ anh Tân và trưa ăn tiệc tại nhà hàng, tôi đâu dám từ chối mà nói ‘ừ , tao đến cùng em gái’. Trang hiểu nhưng không nói gì, tôi gặp anh Tân, hình như anh cũng ngại giáp mặt tôi, tôi không nói lời nào với anh, sau khi về quê cô dâu, cô dâu trông trẻ đẹp. còn anh Tân thì cao ráo mà, khá xứng đôi. Nhưng anh ít cười, tôi không dám hỏi Trang bất cừ điều gì. Cứ âm thầm tham dự với cảm giác khó tả, sau khi xong tiệc, anh Tân ra chào hai chị em tôi, và nói hai em về SG có hai bạn anh lái xe về SG nên đi cùng cho nhanh hơn. Chúng tôi quá giang, vì hai chiếc xe hơi, nên hai anh nói hai đứa ngồi hai chiếc cho tài xế bớt buồn ngủ, tôi cũng nghe theo. Nhưng lòng khó chịu, vì chưa bao giờ để em tôi đi đâu một mình với ai. Đến bắc Cần Thơ, chúng tôi tụ lại ăn xong rồi đi tiếp, mặc dù khá mệt vì chỉ có vài giờ từ hôm qua về ST đến hôm nay phải lật đật đi rồi. Qua bắc Cần Thơ, là đến Thị xã Trà Vinh, anh tài xế bạn anh Tân ghé vào Tỉnh, ‘khuya quá rồi ghé vô làm gì vậy anh?’ tôi hỏi, anh nói ‘vô khách sạn ngủ mai đi’. Tôi rất bực mình và khó chịu, ‘xin lỗi, T phải về mai đi học, dù có khuya cũng phải đi, tôi giận lắm, giận ai đã gửi tôi đi quá giang chuyến xe này. Bằng mọi giá anh đưa tôi về bắc Mỹ Thuận, rồi tôi đón xe về SG, sau đó đón xe ôm về nhà. Nhưng lòng tôi thầm váy trời em tôi không gặp chuyện gì như tôi đã gặp trong cùng thời gian. Đến nhà, tôi mở vội cửa phòng em tôi, nó đang ngáy rầm rầm ở đấy. Tôi nhìn thấy nét mặt vô tư của nó rồi vui thầm vì trời đã giúp và không ai làm gì em tôi.
Rồi mai đến, em tôi nói anh Trịnh đã kể với em do má anh Tân đi xem bói nói rằng anh chị kỵ tuổi Thân Dần, nằm trong tứ hành xung, ‘Dần Thân Tỵ hợi’, tôi buồn lắm vì biết rằng ai đó có bàn tay xa xôi ngăn cản chúng tôi đến với nhau, nhưng cũng mừng thầm cám ơn trời đất vì thế mà ngày nay tôi lại ở đây được biết nhiều hơn ‘Tứ hành xung’, mà thế kỷ trước tôi đã chưa bao giờ biết đến nơi xa xôi này. Một kỷ niệm khó quên trong đời, hy vọng rằng ngày nay không còn ai trong giới tiến bộ chúng ta có quan niệm ‘tứ hành xung’ cổ hủ, làm tan vỡ biết bao nhiêu là cuộc tình trong sáng. Điều quan trọng là có ‘hợp nhãn, hợp khẩu và hiểu nhau không?’ tuổi tác theo quan niệm Tây phương họ đâu có biết con gà, con rồng vv là gì?. Họ chỉ biết hợp thì sống đến răng long đầu bạc mặc dù chẳng hề cưới nhau. Đâu có ai cản trở họ ngoài việc tự họ chia tay hay sống quảng đời của mình với người mình chọn lựa. Bài học cho ai còn quan niệm xa xưa thế kỷ qua rồi. Hãy sống với thế kỷ mới 21 này còn nhiều điều mới lạ hơn là giữ quen niệm ‘tứ hành xung’ quái gở.
Snowynguyen 2012
Labels:
truyện ngắn
Tuesday, April 24, 2012
Tuesday, April 17, 2012
Wednesday, April 4, 2012
Subscribe to:
Posts (Atom)














