Monday, December 8, 2014

NOËL NĂM NAY



Vui hay buồn?! con người có những khúc ngoặc nhất định đến với cuộc sống mình, nó cũng thăng trầm và biến động, những lúc con người vui cùng với mọi thứ xung quanh, trên toàn thế giới này những ngày trọng đại đến, nhưng cũng không ít người cũng chẳng vui vẻ gì, bỡi vì những miếng ăn, ngôi nhà của mình, mùa đông đến, cái rét buốt da của mùa đông Âu châu này, ngay cả xứ sở lạnh như Canada khi đến họ cũng chào thua, sao lạnh quá khi chưa có tuyết.

Cái lạnh của mùa Noël xứ Tây là không thể xem thường, nó lạnh buốt da, làm cho da mặt căng lên như muốn đóng băng vậy, năm nay cái lạnh đến trước ngày Noël trước ngày đông đến như những năm qua, ai cũng cảm thấy lạnh và muốn có tuyết, tuyết lạnh quá sao ai cũng thích, nhất là trẻ em. Thích tuyết để được chơi tuyết, được ông già Noël cho quà, cha mẹ nào cũng phải chuẩn bị những món quà cho con mình, những món quà dù nhỏ nhất, còn trẻ thơ thì cứ viết những lá thư cho ông già Noël để ông già Noël chui vào ống khói nhà mà cho chúng những món quà mơ ước. Con gái tôi cũng thế, nó lại viết một lá thơ bằng tiếng anh, nó bảo mẹ à ' con rất giận ông gìa Noël' vì mấy năm trước hứa mà không mang quà đến, vì tôi tặng bé một video của ông ông gìa Noël. Ông nói sẽ mang quà đến, thế nhưng tôi không hiểu rằng đó là lời hứa mà cha mẹ phải thực hiện. Rồi năm nay tôi lại tặng bé cái video như thế nó giận và nói rằng' ông già Noël' không tồn tại ổng mất lâu rồi ổng ở cực bắc, ông không đến để cho con quà, tôi nói' có ổng còn đó ổng đang ở Mỹ' con cứ viết thư rồi mẹ gửi, ổng sẽ mang đến'. Thế rồi bé tin tôi và đã viết, tôi cũng nói rằng thư đã gửi đi cho ông già Noël. Rồi tôi lại chuẩn bị xem bé muốn gì để mà thực hiện nếu không bé sẽ không tin. Ông già Noël không có thật.

 

Cha mẹ hãy nghĩ rằng ngày Noël đến là ngày của những đứa trẻ, ngày cha mẹ hãy thực hiện lời hứa của năm cho con mình và cha mẹ sẽ là những ông bà già Noël thân thương nhất cho chúng, ngày Noël không phải là ngày của những người lớn là ngày của trẻ em và là tiệc của cha mẹ.

 

Ngày Noël xứ xa, khác ngày Noël khi xưa còn bé, cha mẹ tôi không chuẩn bị cho cả chục đứa con mình những món quà này, bỡi vì đó là phong tục tập quán phương Tây mà ngày nay lớn lên tôi mới biết. ngày xưa chỉ biết Noël đến thì được đến nhà thờ gần nhà xem lễ xem đèn xem những cây thông đẹp nhất. Xa cái Noël xứ nhà, nhớ lại ngày cha tôi còn sống, cha hay nói ' đừng đi chơi chỗ đông người, không tốt nhe các con' dù rất thích đi xem những đèn lồng lấp lánh nhưng chúng tôi ai cũng sợ ra đường chỉ được đi khi cho phép. Má cũng vậy cũng sợ con nhỏ quá ra đường đông lỡ có điều không hay xảy ra do quá nhiều người lớn ra đường hơn con nít, dù ngày này là của con nít mà?!. Má hôm nay ngày Noël đến, má yếu quá cũng không nói được chỉ nghe tôi nói, hãy cố lên má, hãy cố gắng ăn và sống cùng con cái ngày Noël đến, ngày Noël năm nay buồn nay vui?!

Noël năm nay không như những năm khác rồi cũng sẽ qua, nhưng nó qua thế nào trong ký ức tôi. Mong rằng ông Noël đến để mang phép màu cùng chúng tôi.

Snowynguyen Winter 2014


Đọc tiếp →

Saturday, July 26, 2014

GÁNH NẶNG CƯU MANG



Khi ấy tụi tôi khoảng 5, 6, 7, 9, 11 tuổi, ba má hay ra ngoài hành lang lầu hai, gọi là lầu hai nhưng là lầu một theo Tây, ăn sầu riêng và đóng cửa lại cho mùi thơm không bay đầy nhà, thì đám tụi tôi 5 đứa nheo nhóc chạy vào mà giành ăn thì hết ngon.

Ba má thấy năm đứa tôi kéo lên lầu và nói ' ba má ăn vụng sầu riêng trốn tụi con'. Đứa nói ' cho con một múi, đứa kia nói cho con cắn một chút...' vui lắm. Thế là ba má cười sặc sụa vì trốn không nỗi cái đám lâu la tụi tôi. Thế đấy, thuở tụi tôi còn ăn chưa no lo chưa tới, và cứ nheo nhóc chơi đùa rồi sau đó đánh nhau, rồi bị khoanh tay hay bị đòn mấy roi, cũng đau lắm nhưng cũng làm.

Có hôm tụi tôi rượt nhau, tay cầm con dao mà chạy thế là vấp té, sự nguy hiểm không biết, bị mét rồi bị đòn. Đòn thì đau và khóc, chị và em trai tôi lì lắm, dù đòn đau cứ nghiến răng không khóc, anh hùng lắm. Còn tôi thì cứ một roi là la lên ngay.

Ở đời, có khi ngược lại, càng lớn lên, càng trưởng thành, sự chịu đựng mỗi đứa khác nhau. Không phải ngày còn bé mình lì đòn thì khi trưởng thành mình cũng thế, điều đó có thể chính xác với ai đó, nhưng với tôi thì không thế, cuộc sống phụ thuộc vào cái đòn ở đời mà nó hứng chịu, càng khốn khó phức tạp tôi nhất quyết vượt qua bằng mọi giá với cái đích của mình dù đau đớn chua cay trong nước mắt, không ai biết được những nỗi đau mà tôi cưu mang. Cũng là bài học ngàn đời khó quên trong tôi.

Nói đến gia đình, tôi hạnh phúc thuở bé, được gần gũi ba má anh chị, những ngày sống quây quần, tụi tôi chỉ biết vui chơi chăm học hành, Ba má cứ làm việc cực nhọc mà lo cho từng đứa nên người. Cha mẹ Việt Nam là thế, vĩ đại và chăm sóc chu đáo lo lắng cho con, suy nghĩ lúc nào chúng cũng thuơ ngây khờ khạo cần sự chăm sóc của mình dù mình không còn trẻ trung gì. Đó cũng là gánh nặng cho những đứa con vì mình cảm thấy trách nhiệm quá lớn là phải đáp trả lại cái công ơn ấy. Cha mẹ Việt đặt lên bờ vay con cái mình một gánh nặng vô hình mà con cái tự nguyện hay bắt buộc phải cố mà làm tròn bổn phận ấy trong điều kiện có và không thể. Nếu làm không tròn bổn phận cha mẹ sẽ trách móc.

Vì sau khi cha mẹ ở tuổi về hưu, nhà nước hay hội đoàn không cho họ một trợ cấp nào nên khi họ về hưu nếu không có tài sản dự trữ, họ phải cố mà mang gánh nặng đó đặt lên vay con cái mình và hay trách móc, sao nó không báo hiếu mình và rồi hờn giận nó vv và vv. Thế nhưng các nước phương Tây, ông bà tuổi về gìa có các khoản tiền trợ cấp nhất định dù không cống hiến làm việc cho họ ngày nào, số tiền ấy sẽ không tiêu xài nhiều, hoặc để dành cho những chuyến thăm viếng quê hương ít quà cho con cháu, người xung quanh vv. Chỉ mong được chăm sóc những đứa cháu bên cạnh mình và con cái thỉnh thoảng cuối tuần về thăm là đủ đầy hạnh phúc. Tuy nhiên, nếu được mai mắn sống nơi cộng đồng của mình đông đúc, thế là phong tục tập quán không đổi dù có sống ở xứ sở văn minh. Nó đã ăn sâu vào tim máu, con cái cũng thế dù có ở mấy chục năm xứ xa cũng không bao giờ quên cái gốc rễ của mình, sống theo cộng đồng nơi mình sống và ảnh hưởng quá lớn đến mình. Nghĩa là ta sống theo Tây mà ta vẫn là ta vĩnh viễn không hề thay đổi, điều này tốt hay xấu không thể bình luận vì bên cạnh mình là ai trong cuộc sống giao tiếp, ở sở làm hay tổ ấm của mình. Nhưng cái thói quen cho mình là văn minh hóa thì cũng không đúng vì mình ảnh hưởng quá lớn cái xung quanh mình đang chạm đến. Con người ai cũng muốn sống cho gia đình và muốn được xung quanh khen tụng, để được tự phô trương mình, ngày nay có quá nhiều phương tiện đại chúng để con người khám phá nhau, qua quá nhiều hình ảnh không cần thiết về cuộc sống riêng tư của mình, để được gì chăng? Để được cả thế giới cho rằng 'mình đẹp đẽ, đầy đủ, hạnh phúc chăng?' để được gì?.

Cuộc sống của mỗi con người có những định duyên nhất định khó tránh, có những duyên phận hạnh phúc vĩnh viễn dù có sống gió đôi chút trong hạnh phúc ấy, nhưng quy chung nó là hạnh phúc dù không trọn vẹn. Nhưng con người thích phô trương vẽ bề ngoài để được sự ngưỡng mộ, được gì mất gì chỉ có mình là người hiểu rõ nhất, sống với thực tế là điều tốt nhất, không cần phô trương rồi cho rằng đó là vẽ bề ngoài, thật sự ' thiếu tâm'.

Yêu và ghét không rõ ràng và phức tạp hóa nó, con người cứ mang tâm trạng đau buồn, khi gần đất xa trời, cái yêu thương ấy lại cứ hiện ra dần trước mắt. Bài học gì chăng cho mỗi con người, tâm vô tư lự chỉ làm đau khổ những kẻ xung quanh. Trách nhiệm con người là sinh ra lớn lên làm tròn bổn phận đã được định sẵn, khi tròn trách nhiệm của mình ra đi hạnh phúc thanh thản, cố không mang đến gánh nặng đến cho ai cũng như cho chính bản thân mình. Hạnh phúc mình mang đến ai đó cũng chính là hạnh phúc của chính mình.


Snowynguyen Summer 2014
Đọc tiếp →

Monday, May 19, 2014

NGÃ RẺ


Cuộc đời con người ở những ngã rẻ phải quyết định, tốt hay xấu ở tương lai, không ai định trước cho mình, chỉ có thể làm một dự án cho riêng mình nếu mai mắn nó theo quĩ đạo mình vạch ra, thế nhưng không phải ai cũng thế.

Sáng sớm, được một ngày nghỉ cũng hạnh phúc lắm, phải làm ít việc cho xong, thế là cũng gần nửa đoạn đường, thở phào chút ít, nhưng còn phía trước quá nhiều thứ phải làm. Theo thường lệ phải lái xe, nhưng nó cũng chẳng xa, nên phải đi tram way, thế nhưng phương tiện này bị ngừng lại do doạn đường phải sửa chữa, thủ đô mà đi đâu đường xá cũng thấy nâng cấp, rồi cũng thấy mệt và cũng hòa nhập với nó, vì khi nó nâng cấp nơi đâu thì nơi đó không thể qua được phải đánh vòng vòng mấy lượt thay vì năm phút thì thành mười phút... Trạm tram way lại bị thay thế nơi gần đó bằng xe bus, khổ nỗi là nó ở đâu cũng tìm chưa ra dù mỗi ngày mình lại phải thấy nó, khi nó sửa chữa biết đâu mà lần. Lại bị đi bộ rồi, nó chẳng xa hơn cây số thôi, gặp cặp vợ chồng già Bỉ đi ngược chiều, ngăn lại hỏi xem mình từ đó đến, chỗ đó có bị chặn không để họ tiếp tục đi tới, sau khi trả lời là 'ok' thì họ tiếp tục đi. Họ già nên kỹ lưỡng chẳng thích đi bộ nhiều sợ lại phải đi vòng lại, còn mình thì lỡ đi mà không tìm ra ngõ để đón bus, thôi thời đi bộ cho nhanh đến chỗ cần đến. 

Suy nghĩ trên đường đi, con người có những bước ngoặt cần vượt qua, mọi việc cần lý chí, nó cũng sẽ đi qua, nhưng nhìn lại thấy đầy suy tư, sau mình lại như thế trong đời, có mấy ai vượt qua thử thách cuộc đời dễ dàng đâu?.  Nếu thời xuân sắc trẻ trung ai cũng có nhiều cơ hội để bắt đầu cho cuộc sống mình dù khó khăn nhưng còn sức trẻ, khi tuổi tứ tuần không phải đơn giản mà bắt đầu thực hiện được những gì mình muốn đặc biệt là xứ xa, nó không cùng tiếng nói, không cùng diện mạo vv và vv, xung quanh cũng chẳng ai nói ngôn ngữ của mình từ công việc đến nơi mình sống, mai hay rủi, điều này không thể diễn tả bằng lời, nó vui và buồn lẫn lộn...

Mấy ai mà bước sang ngã rẻ mới của cuộc đời để rồi có tất cả những gì mình mong đợi, con số quá nhỏ nhoi chứng minh điều này là bất biến. Kẻ có đầy đủ quanh mình thì lại thiếu đi sự quan tâm chăm sóc của kẻ bên cạnh, ngược lại thì có khi không được gì nhưng lại được tất cả tình cảm quan tâm từ bên cạnh như xung quanh mình.

Một người có thể làm tốt ở một vị trí, chỉ có thể là người chồng hay người vợ tốt thì ngược lại mặt xã hội của họ kém nỗi trội, còn kẻ quá nỗi trội trong xã hội thì lại thiếu thốn sự quan tâm từ gia đình... Không thể một người làm tốt cả hai nhiệm vụ trong cuộc sống này, hay là người chồng tốt hay là một người có vị trí xã hội tốt. Nếu tìm được người có thể làm tất cả mọi thứ chắc là tìm kim đáy biển còn dễ hơn.


Đứng trước ngã rẻ cuộc đời, ai cũng đắn đo, nó đúng sai tương lai rồi nó thế nào, như đánh cuộc cả đời mình cho số phận. Khi mình chạy trốn đi một điều gì đó, thì cái khác nó sẽ dồn dập mà tìm kiếm, đó là bài toán cuộc đời nan giải, mà chẳng ai có đáp số?! hay người đời thường ví von ' theo tình tình phụ, phụ tình tình theo'. Và cũng từ đó đã xảy ra những mối tình đau khổ và rồi người thì than thân trách phận 'sao không quyết định đứng đắn để rồi mất đi cái mà mình phải có rồi nay lại nuối tiếc'. Hồng nhan bạc phận, đúng chăng?! Chỉ có ông trời mới lý giải điều này, ông trời hay trêu trọc con người, nhưng con người có tâm vị kỹ cũng không nhỏ, nên rồi những gì cần đến nó sẽ không đến. Cái đến với mình mà mình không đón nhận, thờ ơ và bỏ lỡ đi cái cơ hội của mình, nuối tiếc chăng, hay chỉ cười đùa giễu cợt với số phận.

Bận rộn với riêng mình rồi lại muốn mình hạnh phúc bởi những điều xung quanh mà mình chẳng có hy sinh nho nhỏ nào, không cho gì nhưng chỉ muốn nhận nhiều, đó là chất của những kẻ vị kỹ còn tồn tại trong xã hội này mà thôi.

Tương lai tươi sáng, chắc chắn nó sẽ đến vì những nỗ lực từ bản thân. Một ngày niềm vui đến quá nhiều cho con người, lúc ấy 'mặt trời đã gần bên' cho ta niềm vui ấy.

Thực tâm mình phải có thì sẽ đón nhận sự hạnh phúc, hạnh phúc nó không có chân đi tìm đến mình.


Snowynguyen May 2014
Đọc tiếp →

Wednesday, April 30, 2014

ĐIỀU DỄ GẶP



Bổn phận con người, đối với những người sống trong các gia đình Việt Nam trung lưu thường gặp ở xứ xa hay tại quê nhà. Ai làm bậc cha mẹ cũng có suy nghĩ chung rằng: lo cho con mình khôn lớn, có được cuộc sống ổn định, mái nhà ấm êm, khá giả chút ít...

Vì thế cha mẹ nào cũng gánh nặng quằn đôi vai, chạy đôn chạy đáo, lo lắng mọi điều... sáng tối ra ngoài về thì cứ chui rủi trong xóa xỉnh căn nhà mình, trước sau chăm sóc, lúc nào cũng chăm sóc nhà cửa và con cái...

Có ít người Việt cho rằng bổn phận của họ là nặng nề, còn người khác thì bổn phận nhẹ hơn, ví như bổn phận về con cái, chồng, vợ, cha mẹ mình còn cha mẹ vợ, chồng, anh chị em mình còn anh chị em vợ, chồng, anh em cột chèo, còn anh rể, chị dâu... đối với những người này gánh thật là nặng, nặng đến suốt đời. Còn người khác theo họ thì bổn phận nhẹ như lông tơ...

Xa xứ dù có trăm năm thì người Việt xa quê khó thay đổi bởi cộng đồng xung quanh mình, thói quen theo phong tục tập quán khó đổi, sống cùng với người Việt thuần chủng có lai tạp chút ít cũng bản chất từ cội nguồn kia cũng khó thay đổi bởi đôi đủa ăn cơm còn trên tay.

Đối với cha mẹ VN lúc nào cũng nghĩ và đùm bọc cho con cái mình, nên khi ra đời Tây phương chỉ 30 tuổi thôi họ già như hơn 40 tuổi rồi, vì họ phải tự lo cho  mình, từ khi trưởng thành phải tự mình định hướng cho mình thiếu đi sự lo lắng của cha mẹ cạnh mình, nên họ phải suy nghĩ tìm tòi, và cứ nghĩ và nghĩ... nên đầu óc trưởng thành nhanh hơn những đứa trẻ Việt Nam được đùm bọc và họ già hơn sâu sắc hơn con cái mình.

Tây phương suy nghĩ đơn giản, nhà cửa chỉ cần chăm sóc một tuần một lần, cho người đến trả tiền cho họ chăm sóc nhà cửa, lau chùi, dọn dẹp sạch sẽ và cũng tươm tất và còn sạch đẹp hơn nhiều lần so với người Việt Nam sống xa xứ. Do tính chất tiết kiệm tự mình làm tất cả của người Việt Nam chưa thay đổi dù có cuộc sống đầy đủ dư giả chút ít, cũng không tiêu phí số tiền nhỏ bé này mà tiêu phí thời gian thư giãn của mình cho việc chăm sóc nó, cũng có thể do bản chất thích làm lụng, chắc chắn rằng chất lượng không chuyên nghiệp và hoàn chỉnh như những người đã phải làm vì cuộc sống và nghề nghiệp của mình, nên thời gian rãnh rỗi của người Việt xa xứ là rất ít, còn Tây phương thì họ quí báu thời gian của mình để giải trí thu thập thông tin, sau khi ăn thì chỉ xem TV, internet đọc sách báo...

Tây thì đơn giản, khi về với lòng đất chắc chắn rằng con cái sẽ thiêu mình thành nắm tro tàn. Nên tự thân phải lo, lo bảo hiểm khi mất, các phương tiện cho mình khi nhắm mắt, cũng như cho đám tang... của cải để lại không quan trọng, vì tự những đứa con mình nó biết lo cho cuộc sống nó sau khi trưởng thành vì nó đã được huấn luyện từ trường lớp và cha mẹ từ thuở nằm nôi.

Tây giàu khác ta không khoe khang, là người với nhiều chục triệu Euro trong tài sản, thế mà họ và con cái rất đơn giản không lòe loẹt chỉ làm việc và đơn giản trong tất cả những gì xung quanh họ, khi gặp họ chẳng ai biết là những kẻ giàu khủng khiếp. Họ huấn luyện con cái từ những gì mình đang có cho con biết như những người bạn, dù có khác biệt rất lớn đó là hai thế hệ trẻ già không quá gần nhau về tuổi tác.

Làm điều gì cũng thấy tâm vui vẻ và hạnh phúc chắc chắn rằng khi ra đi mình cũng thấy thanh thản, có thể đối với gia đình mình khó vứt gánh nặng, nên đối với xung quanh chắc chắn rằng chẳng có gì để lưu tâm, phải cho nó lên bàn cân thì khổ lắm, sẽ ray rứt mãi vì mình sợ lãng phí thời gian và vật chất để làm điều gì đó không cần thiết. Chẳng mang lợi lộc gì không cần phải bận tâm, kho báu con người là từ sự vun đắp cái 'tốt' như nước tưới vào cái cây cho nó xanh tươi, cái cây ấy như là kho báu phải được chăm sóc vun bồi, từ thực tế, nếu mình lo sợ và tiết kiệm ngụm nước ấy, thì cái kho báu ấy nó cũng héo đi theo thời gian, khi ấy nó cũng sẽ chết, nếu không có bàn tay chăm sóc khác cho nó những giọt nước mát xanh hơn, trân quí nó hơn, chắc chắn rằng nó sẽ xanh tươi và đẹp đẽ cho mình luyến tiếc. Bài học ở đời mãi mãi sẽ không có điều gì tốt nhất đến với mình, bởi mình thiếu đi sự vun đắp cần phải có. Đó là cái 'nhân quả' ở đời mà con người luôn luôn nhắc nhỡ.


Snowynguyen l'automne 2014
Đọc tiếp →

Saturday, April 26, 2014

CỖ MÁY


Con người như những cỗ máy theo thế hệ này sang thế hệ khác, giới trẻ hay trung niên... cũng thế cũng xoay quần quật sáng tối. Giới U 50 chuẩn bị sang U 60 cũng thế, và còn ít sức lực làm việc cố mà tận hưởng, sáng sớm ra khỏi nhà lật đật như con thoi, vào sở lu bù với công việc, nhưng chỉ đối với người mai mắn có công việc hiện tại, còn những người không có gì để làm ngoài gia đình của mình nhưng cũng như những cỗ máy, cứ dao động quần quật sáng tối cơm nước con cái nhà cửa, rãnh thì Facebook game, luyện chưởng... cũng bận rộn lắm. Nói chung ai cũng cho là mình bận rộn, không biết phải bình luận gì?!

Tham vọng, là khả năng con người, yêu cầu từ va chạm cuộc sống xung quanh, cho con người những suy nghĩ so sánh rồi phấn đấu. Cái hiện tại ôm khư khư nhưng lại muốn có thêm cái mới, thường thì phải bỏ đi cái thói quen cũ và suy nghĩ cũ kỹ để có cái mới và tốt hơn người đời hay cho là thế, thế nhưng có khi cũng nghịch lý lắm, cái cũ vẫn giữ lại đấy lại muốn có cái mới hơn, để thử sức chăng?! Thử để xem mình có còn đủ để trinh phục cái mới, được tận hưởng cái mới xem nó thế nào, nó có thú vị hay chăng? Nhưng đó là lý thuyết và là đồ vật có thể cho ta thay đổi như ý muốn, cho ta thích thú hưởng thụ... Nhưng đối với con người có tình cảm rõ ràng không nhu nhược, chắc chắc rằng mọi việc sẽ tốt hơn và không vướng mắc. Con người nhu nhược hay gặp phải đối tượng cứng rắn hơn để điều khiển họ, đó là luật bù trừ.

Nếu thấy nó là quá sức chịu đựng thì nên giữ cái hiện hữu, vì mình tự cho là mình đã hy sinh trên lý thuyết, nhưng thực tế thì vẫn quy cũ, sáng tối làm việc cuối tuần chăm sóc nhà cửa trước sau, phục vụ số đông người đã định sẵn lịch trình... như những con thoi không lên tiếng than van, chấp nhận và phục tùng, nếu điều này có được nụ cười trong cuộc sống thì cũng nên làm đó chứ. Vì nó quả thú vị vì mình được phục vụ được đáp trả những điều thú vị bất ngờ mà mình không mong đợi, khổ thay cho kiếp con người.

Thích hay yêu điều này cũng không khẳng định được vì không hiểu thực thụ 'tình yêu' là gì, nói yêu thương ai đó nên nghĩ rằng liệu nó có chính xác chăng hay là lời sáo rỗng, nói hay hơn làm, chẳng có sự hy sinh nào mới mẽ trong cuộc sống mình, thì liệu có gọi là yêu?!. Có thể đối với mình là yêu nhưng với đối tượng thì ngược lại, nghịch lý ở đời, nên con người cứ mãi kiếm tìm, như trò cút bắt ngày xưa.


Lời lẽ này hay lắm, nó hay vì từ bản thân mình tôi đã học, nó là bài học ở đời khi mình yêu thực thụ, còn ta chưa có bài học thì vẫn còn cơ hội để mà học để tiếp nhận bài học hay ho nhất mà theo những triết lý này quả đúng nhất.

Hãy giữ lại cái hiện hữu tận dụng nó, dù có cũ kỹ nhưng còn tốt hơn thử sức cái mới mà mình thì không đủ sức vượt qua chính bản thân. Điều này còn tệ hại hơn là vun bồi cho cái đã có. Con người có quá nhiều tham vọng thay đổi cái cũ vì theo họ nó chán ngắt và lại thích tìm tòi cái mới mẽ, nó sẽ cho họ những thử nghiệm mới, thú vị chăng?!. Bài học ở đời đó là 'nhân quả' mãi vẫn không thể có cái gì khác hơn để thay đổi cái 'triết lý' này.


Snowynguyen Spring 2014
Đọc tiếp →

Saturday, April 12, 2014

GỬI PHẬN


Con người ta thường hay than thân trách phận khi thiếu thốn một thứ gì đó ví như tiền bạc, tình cảm, gần gũi quan tâm... qui chung chỉ là 'sự thiếu thốn'.

Trên đời mấy ai có đầy đủ và mãn nguyện với tất cả, tuy nhiên người ta hay thường so sánh, sao nó sướng quá. Sao nó mai mắn quá vv và vv... nhưng đâu biết đằng sau nó là gì, nhưng vẫn cứ cho là thế, vì ở đời mình hay mang người khác ra so sánh, nó tệ hơn mình sao nó hạnh phúc giàu sang hơn mình... Vì mấy ai chấp nhận cái hiện tại đang có, có kẻ cứ như con thoi, quần quật sáng tối cuối tuần rồi đi chơi vài giờ sau đó lại trở về với cỗ máy định sẵn mà xoay quần quật sáng tối, để được có cái tổ ấm nho nhỏ cùng với cỗ máy định sẵn suốt đời chui vào đó mà làm việc không than thân trách phận vì được phục vụ đầy đủ bằng những bữa ăn ngon miệng?!, điều này cũng gọi là đủ đầy hạnh phúc. Có kẻ thì thích trăng hoa bay bướm thích ngắm nhìn cái mà người đời gọi là 'đẹp' để được lên mây, thế nhưng thực chất chưa hề thấy, chưa hề biết. Chủ yếu đáp ứng cái thú tò mò là đủ rồi không cần cái chất khác vì người đời hay nói ' giỏ nào sọt ấy'.

Có người thay đổi đối phương như thay áo, không cần suy nghĩ sâu xa, hễ thấy không đủ theo ý nguyện là ra đi, rồi lại có một đối phương mới, dù con cái có bao nhiêu lớn không là vấn đề với họ, thế nhưng cũng có kẻ cho rằng làm gì cũng nghĩ đến con dù con đã không còn nhỏ nhắn gì, điều gì đã cho con người có những suy nghĩ khác nhau thế, sự chín chắn chăng?!. Khi có sự quan tâm thấu hiểu..., là cái níu kéo nhau, có khi mình thấy đối phương có quá nhiều  điểm tệ, ví như 'sự không chung thủy, không nhan sắc...' thế nhưng còn có cái 'tốt đẹp' đó là thiên chức ' làm mẹ, làm cha...' và còn có thể cho những ' bữa ăn, chăm sóc nhà cửa,...' đó là cái nếu kéo mà ta không thể thiếu, rồi lo lắng nuối tiếc sẽ phải mất nhau và rồi đau khổ, đó là cái' sĩ diện' phải giữ vì xã hội mình đang sống, sống vì cái xung quanh mình.

Người thì thấy điểm xấu ở đối phương không hề có một điểm tốt nào cả, đó là cái nguy cơ tan vỡ không thể níu giữ nhau, mối quan hệ đó dù có bao nhiêu là sự ràng buộc khác với những đứa con nheo nhóc cũng không là vấn đề với họ.

Con người là thế bất chấp cái hiện tại cái xã hội đang sống gia đình... nhưng quan trọng là bản thân muốn gì, còn có người quá đặt nặng cái xung quanh rồi phải tự mình chui vào cái vỏ ốc ấy để mà bơi lội mà tung tăng. Thiên phú con người có những đặc biệt khác nhau, ai cũng có điểm tốt và xấu, tuy nhiên khi dối phương thấy được một điểm tốt nghĩa là ta còn có cơ hội đối diện nhau hàng ngày, khi không còn điều gì tốt nữa mối quan hệ tự nhiên tan vỡ vào hư không. Không ai có thể níu kéo bằng tự chính mình.

Ngươi phụ nữ hầu hết thường có suy nghĩ chung từ khác phái, phải dám hy sinh vì mình, bảo vệ và lo cho tương lai mình không tính toán, những điều này là cơ bản nếu mình không có thì sẽ không bao giờ họ dám làm bất cứ điều gì khác, vì sự cân nhắc của đối phương, thế rồi suốt đời mình vẫn phải là mình không thể tìm ra được cái ' tình yêu đích thực từ đối phương' mà chỉ sống trong ảo vọng xa xôi, 'đứng núi này trông núi nọ' hay hãy chờ một ngày nào đó 'thay đổi' đến tuổi gần đất xa trời mới nhận ra thì điều ấy quả quá muộn màn.

Gửi phận không đúng nơi rồi cũng sẽ than thân rằng sao mình 'phận bạc' đi tới đi lui rồi cũng thế, thôi thời cứ chấp nhận cái hiện có, phấn đấu cho bản thân 'một ngày trời vẫn sáng' cho phận bạc thay đổi tương lai tươi sáng cùng những gì đang có và tốt đẹp hơn nếu có sự kiên trì và quyết chí vun đắp cho cái mình đang có.

Lương tâm con người thật ra nó thế nào?!, nhưng ai làm điều gì cũng nghĩ đến, số ít nào đó cũng cho rằng vì lương tâm mà không dám làm, không dám quyết, thế nhưng nó có phải là lương tâm con người không để cho người đời phán xét. Tâm ta tự nhận xét, nó không đau khổ nghĩa là tâm mình thanh thản con người cũng sẽ hiểu rằng điều đó là đúng và không thể quá thắc mắc lâu dài vì cũng sẽ mất công và mệt mỏi vì họ không phải là mình mà cứ mãi theo mình.


Snowynguyen Spring break 2014
Đọc tiếp →

Monday, March 31, 2014

ĐIỀU KHÔNG LÀM ĐƯỢC


Tôi biết chị từ những năm trước, hoàn cảnh chị cũng khá đặc biệt, người rất cứng rắn từ tấm hình thòi son trẻ, TNĐH chị có những ước mơ hoài bão. Cùng với tình yêu đầu đời ngây thơ trong trắng.

Chị lại ra đi, vì cuộc sống bấy giờ quá khó khăn, tương lai mù mịt nếu ra trường với mãnh bằng như thế chắc chỉ về vùng sâu vùng xa chưa ai đặt chân đến dạy học trò ở đấy, cha mẹ nóng ruột, thôi thời hy sinh những đứa con này để được cái mai cái rủi của trời đất biển cả mà được tương lai sáng lạng hơn.

Rồi chị lại chia tay mối tình ấy, trong trắng ngây thơ mà tìm tương lai phó thác cho biển cả, không biết ngày mai ra sao, nhưng vẫn hy vọng, được đặt chân lên một  xứ sở thần tiên như trong mơ ước, có tuyết rơi, lá mùa thu vàng rụng khi thu sang, có đủ bốn mùa mà có nằm mơ cũng không thể đến. Rồi vượt qua bao khó khăn của biển cả chị lại đoàn tụ và cùng với em mình xây dựng tương lai, nào là mang cha mẹ sang sau ngày chia tay ấy nghĩ sẽ khó gặp lại, nhưng ý chí bất chấp tất cả, chị đã thành công. Ước mơ được phụng dưỡng cha mẹ già đã đến dù có muôn vàng khó khăn trước mắt.

Chị lại mong chờ một ước mơ cho riêng mình để được nghe và ngắm nhìn  lại người mình đã yêu thời ĐH, nhưng anh xa và xa mãi để lại trong chị sự trống vắng và nỗi buồn bất tận, không ai có thể thay thế 'anh ấy' trong chị. Mối tình ấy nó đẹp mãi dù có muốn tìm lại cái 'tình yêu ngây thơ ấy' từ những quan hệ trong xã hội, nhưng chắc rằng không ai có thể thay thế anh trong chị. Hy sinh cho gia đình, cận kề phụng dưỡng cha mẹ già, bất chấp tất cả để được cái hạnh phúc là cha mẹ em út' là tất cả. khó lắm không phải ai cũng làm được được điều này. Khi tiếp xúc chị còn thú vị hơn, chị cứng rắn trong lời nói và quyết đoán hơn trong suy nghĩ, còn trong văn vẻ chị rất hiền dịu và nhẹ nhàng nữ tính. Một mảnh đời đáng để biết và học hỏi.

Năm 2011, tôi có dịp gặp chị, lúc ấy vì tôi chỉ gặp trong phút chốc nên ít quan tâm, nhưng sau biết được hoàn cảnh chị qua bài viết và thông tin xung quanh biết được từ bạn bè chị, tôi thấy tiếc rằng, ngày ấy tôi và chị chẳng nói với nhau nhiều.

Chị có lý tưởng mình. Hy sinh thời son trẻ còn nhiều tham vọng, để vào trong nhà giam với sự kiềm hãm tự do. Vì lý tưởng của mình. Tương lai dặp tắt từ những ngày ấy, chị có ước mơ và lý tưởng nhưng chị đã làm và đã hy sinh, không phải người phụ nữ nào cũng làm được. Chị hy sinh quá nhiều sự tự do của mình để theo lý tưởng ấy, và rồi chị được đáp trả bằng mối tình ở tuổi hồi xuân, tình yêu 'thầy trò' mà người ta thường hay bàn tán thời còn đi học, nhưng ngày nay nó không còn là quá xa cách ngỡ ngàng khi nghe nhắc đến, bởi vì nó xa quá cái xứ sở quê nhà. Nơi mà sự 'tôn sư trọng đạo' được đặt lên hàng đầu. Cái xứ xa này nó không còn được nhắc đến nếu không còn tiếp xúc với cộng đồng người Việt. Một con người cần biết, trân trọng và tìm hiểu sâu hơn.

Những gì không làm được trong cuộc sống mình, tôi trân trọng và kính nễ, tôi khinh thường những ai nói mà không làm được, cái tôi không làm được tôi rất khâm phục, vì mình không thể làm như họ không a dua theo cái mà mình muốn nhưng chỉ một mình phất cờ thì cũng chỉ là lời nói vô giá trị.

Còn những sự hy sinh cao cả hơn nhưng ta chưa từng gặp trong cuộc sống, chỉ nghe mà chưa thấy cũng đã kinh ngạc và kính phục.

Điều gì ta không thể làm đừng tạo thêm sự khó chịu cho xung quanh, hãy thông cảm với xung quanh, và thưởng thức, khen tặng, không cần phải hô hào nhưng chất thì không có. Hãy như những người bình thường cuộc sống sẽ thi vị hơn là chạy theo cái mà ta không làm được mà vẫn dơ tay hô hào. Hai mảnh đời mà tôi thấy được trên đường đời từ thực tế tôi biết, đáng để trân trọng và học hỏi, không quá phô trương, thầm kín và hy sinh cho lý tưởng của mình. Có cái mà mình theo đuổi và làm được, điều đáng quí trong cuộc sống này, mấy ai làm được?!.


Snowynguyen Lente 2014
Đọc tiếp →

Sunday, March 30, 2014

KHI ẤY


Chúng tôi chỉ mới có 5-7-9 tuổi, còn con nít mà, nhưng cả bốn năm đứa, cả nhà thì đông lắm còn anh chị cũng lớn nhưng vẫn còn tuổi trẻ xuân thì, khi ấy chúng tôi nếu có được sự quyết định đúng đắn và lòng bao dung hy sinh vì gia đình, chắc là giờ này tôi cũng không thể viết được tiếng Việt như thế.

Hãnh diện lắm, nếu trong nhà có người du học, vì sẽ được bảo lãnh mà ra khỏi cái xứ sở của mình, giờ thì tụi tôi cũng được gần bốn mươi năm xứ người quên luôn tiếng mẹ đẻ. Thế nhưng, tụi tôi không có mai mắn đó, phải chấp nhận sự sống xứ sở mình, trong khó khăn cùng cực, những ngày sau 75, khó lắm, Ai cũng thế, từ những gia đình đủ người phục vụ rồi lại rơi vào cảnh tự mình chăn heo, cắt rau muống, nấu cám lợn, mua bán nho nhỏ... để có cái sống qua ngày, gần chục đứa, vậy mà ba má tụi tôi vẫn nuôi và cho chúng tôi ăn học dù sự giúp đỡ từ bên ngoài không bao giờ có. Lúc ấy, ba má tôi lên Sài Gòn nhận quà, người ta thì nhận những thùng qua to đùng và chở bằng xe xích lô máy hay ba gác, còn ba má tôi sắp hàng cả ngày chỗ nhận hàng qua nhiều ải hải quan kiểm duyệt sau khi ra được một cái thùng quà tí tẹo gần một kí lô, chỉ có vài chai dầu khuynh diệp và vài hộp thuốc, khi người ta nhận cả ngàn đô la, ba má tụi tôi đi nhận một hai trăm đô la, cũng tội cho ba ma phải đi lên đi xuống Sóc Trăng- Sài Gòn, khổ sở lắm. Ba nói chắc nó khó khăn lắm nên thôi bảo anh tôi viết thơ bảo nó đừng gửi tội nghiệp, vì ba má nuôi con cái có tính toán bao giờ. Ba má tôi rất hãnh diện về đứa con 'du học' lúc nào cũng khoe khoang hàng xóm bạn bè là con tôi rất giỏi..., nhưng tiếc thay.

Tụi tôi thì ráng lo ăn học, vì phải đậu ĐH dù khó khăn trăm bề với cái lý lịch ' có thân nhân ở nước ngoài và loại tư sản', vì nếu không đậu theo anh hai tôi nói 'sẽ đi móc bọc' như con cái nhà giàu hay đại úy, đại tá ngày xưa... Ba tôi nói tụi con ráng ăn học để sau này tự nuôi sống mình. Ngày nào cũng thế tụi tôi phải nghe tụng hết những bài giảng như thế, đứa nào cũng cắm đầu, cắm cổ có thấy mặt trời gì đâu. Chẳng được đi chơi những bạn cùng lứa, rồi khi xa rời mảnh đất ấy chẳng còn biết đứa nào.

Nay biết được chúng nhờ thông tin hiện đại, tụi nó đứa thì vượt biên khổ ải, đứa thì đoàn tụ gia đỉnh cũng hơn hai chục năm và xem thường những người non trẻ ở xứ xa, tụi nó hãnh diện là qua được mấy chục năm xứ xa, tôi thì kém mai mắn hơn chỉ hơn chục. Dù ít hay nhiều nếu không có lý chí chắn chắn rằng năm mươi năm vẫn chẳng có gì để mà hãnh diện.

Nhưng cái đáng nói là sự hy sinh, nếu vì bản thân mình thì chắc chắn rằng bỏ đi cái chung, còn hy sinh cá nhân mình thì sẽ được cái chung ấy. Ai cũng có sự chọn lựa đúng đắn của mình, để về sau mà hãnh diện.

Đối với tôi, điều gì cũng thế, nó có cái giá của nó, nó không có cái hạnh phúc chung thì nó sẽ có cái riêng mình. Nhưng về sau sẽ thấy rằng mình quá ích kỹ để được cái riêng ấy. Ai ai cũng oán trách, cái ngày xưa ấy sao mình không làm, ngày nay có làm cũng đã muộn màng.

Rồi gần như tất cả chúng tôi cũng ra đi, dù có khó khăn nghìn trùng nhưng chúng tôi có cái hãnh diện không nhờ vào sự giúp đỡ hy sinh ấy, nhưng chúng tôi không có sự hãnh diện và tôn trọng từ quyết định ích kỹ kia. Nhưng nỗi ưu tư trong chúng tôi cũng khó phai vì điều này, nhưng rồi từ từ chúng tôi sẽ phải biết tha thứ và mở tâm cho cái mới đến tốt đẹp hơn. Hy vọng thế ở ngày mai?!

Khi ấy, nếu mình mạnh mẽ hơn, hy sinh hơn cho gia đình chắc chắn rằng có nhiều người cùng vui vẻ, hạnh phúc xung quanh mình, cùng ngồi chung mâm cơm hàng tuần..., chứ không cô đơn chỉ mình ở cái xứ xa ấy, cùng với những người mà minh phải phục vụ họ đến suốt cuộc đời dù không cùng huyết thống, đó là cái giá phải trả. 

Snowynguyen Lente 2014

Đọc tiếp →

CHIM HÓT XỨ XA

      
Hình ảnh Hồng Quốc Kiệt


Tiếng chim hót nơi đông đúc chắc chẳng ai để ý đến nó, nhưng cái xứ lạnh này ngày nào cũng thế, nghe nó hót líu lo mỗi sáng sớm như đồng hồ báo thức từ thiên nhiên.

Như cái đồng hồ báo thức đúng giờ, khi nghe tiếng chim nó hót là phải tỉnh dậy, khi ấy khoảng 6h sáng. Mùa nào cũng thế, mùa hè hay đông như nhau, khi đó không biết nó có lạnh không với cái lạnh buốt da, với bộ lông chống cái giá rét, nóng bức của nó, nó vẫn hót, chỉ khi có tuyết thì lại không nghe nó hót.

Con người dù trang bị quá kỹ càng nhưng vẫn lạnh với cái lạnh mùa đông buốt giá, còn loài chim chỉ có bộ lông của nó, thì nó có thể sống ở bất cứ nơi đâu. Ông trời cũng cho tạo hóa quá nhiều món quà mà nếu ta không quan tâm chắc chẳng thấy điều này rõ ràng lắm.

Tiếng chim hót ngày xưa mỗi buổi chiều ngay trong sân nhà mình, và cũng được ngắm trăng sao những ngày có trăng tròn, má hay lên lầu thượng đốt nhang những ngày rằm rồi thường ngắm trăng đẹp, nhưng mình không thấy nó quí. Ngày nay ngắm nhìn trăng sao, hoa lá cũng không có đủ thời gian mà chim ngưỡng, nghe ngóng, chỉ thấy toàn là công việc và bận rộn... Xứ xa thì không thể có tâm hồn vào những ngày thường lệ, có lúc bỗng giật mình, thì khi ấy mình đã quá xa với cái tuổi mộng mơ.

Chim hót véo von làm lòng người lắng đọng, suy nghĩ những ngày trẻ thơ, khi lúc còn ăn chưa no lo chưa tới, lúc nào cũng thích vui chơi đùa giỡn, những buổi chiều, được cùng những đứa trẻ đồng lứa dạo chơi và xem bắn chim từ những ngọn dương cao vút, khi một con chim bị trúng đạn, nó rơi xuống người đi săn vui vẻ mang nó đi, chỉ mình suy nghĩ sao nó lại bị con người tàn phá.

Chim chóc, mang tiếng hót cho những bản nhạc hòa quyện vào nhau mỗi ngày, nếu loài người, ăn lấy nó, thì chắc là những tiếng chim kia cũng sẽ đau buồn lắm. Sự cách biệt lúc nào cũng làm cho mọi loài vật phải suy nghĩ, đau buồn. Cuộc sống cho ta hạnh phúc là được gần nhau và hiểu biết, biết giữ gìn chăm sóc nâng niu mọi thứ xung quanh, không tàn phá nó với bất cứ lý do nào, đó là niềm vĩnh cữu là cái tâm trong mỗi con người, sự tàn phá nó với hình thức nào cũng là sự hủy diệt những cái hiện hữu có sẵn. Rồi nó sẽ mất đi vĩnh viễn mà ta không biết tại sao? Ai đã gây nên điều tệ hại thế. Bắt thang lên hỏi ông trời?!.


Snowynguyen Printemps 2014
Đọc tiếp →

Friday, March 7, 2014

ĐI CHÙA


Ngày nay, đi chùa không biết có gọi là cái mode hay không? vì ngày nay chùa chiền rất nhiều và rộng khắp, trong nước nếu tại Sài Gòn chùa rải rác khắp nơi các quận, nhiều nhất vẫn là khu Bà Chiểu, Gò Vấp, Hốc Môn, Thủ Đức... Hải ngoại cũng không kém phần, ít nhiều cũng không thể không có, không biết có phải là nhu cầu tinh thần hay không? nhưng ngày càng nhiều và nhiều hơn.

Khi đến chùa ai ai cũng mong muốn ước nguyện một điều gì đó cho cuộc sống mình, cũng có người đến làm công quả... cho tốt hơn đời sống mình hay cho đời sau vv và vv... mục đích tốt chắc Phật cũng chứng minh. Nhưng cũng có khi hơi quá đà, vì làm một mà cầu mười, làm chút việc nhỏ nhưng cầu việc lớn, bỏ công một ngày nhưng cầu có cái nhà, cái xe, đứa con vv... không biết Phật nghĩ sao? Cho 1 món quà nhỏ mà xin thì nhiều quá, xin cả gia tài kếch xù bằng trúng số...

Nếu đi chùa để tâm thanh tịnh, bớt đi ' sân si, dục vọng...' cái này chắc tốt hơn là đánh đổi sự cầu xin. Cửa Phật là nơi để thanh tịnh, chứ nghĩ rằng đến đấy Phật sẽ cho ta điều ước thành sự thật, chắc khó quá, vì theo nhà Phật cái gì cũng có nhân duyên, nhân quả, có vay có trả vv và vv, không thể tự nhiên mà ta có được cái hiện tại. Sức khỏe, tình cảm, gia đình trọn vẹn... thiết nghĩ cũng quá đủ, có khi có người có nhiều thứ trong cuộc sống, thế nhưng vẫn thiếu đi cái cơ bản mà ai ai cũng mong đợi, thiên chức làm cha, làm mẹ. Có những điều ta có nhưng vẫn thiếu, đó là nhân quả mình đã cố làm nhưng không đạt ngày hôm nay.  Nhưng cố gắng làm những gì có thể cho xung quanh mình, cũng là cái hạnh phúc mà ông trời cho ta, vì mình còn đầy đủ cái cảm nhận thế giới xung quanh mình, có khi con người không đầy đặn lành lặn trên cơ thể và khối óc, họ vẫn vượt qua cái cuộc sống khắc nghiệt mà vươn lên... Như thế mình còn hạnh phúc hơn họ, mai mắn hơn họ, phải cố vượt qua mọi việc để đạt được mục đích mình, sống tốt xung quanh, chắc chắn sẽ có cơ hội thực hiện mọi thứ mình ao ước, khi sống tốt kết quả đến nó cũng tốt như thế, còn ngược lại sống không được lòng gia đình hay xung quanh, cái ích kỹ kia còn vương vấn, chắc chắn rằng cái gì đến cũng khó khăn và nặng nề, vì bản thân mình đó thôi.

Con người bằng da bằng thịt, muốn vượt khỏi cái ham muốn, sân si, ích kỹ... không phải dễ, ai cũng nói được dễ dàng hay sưu tầm dễ dàng và lấy đó để khuyên răng người khác thì thật là dại khờ vì ' nói dễ hơn làm' đâu đơn giản mà mình như một 'thiên thần' thấu hiểu và áp dụng dễ dàng, xem mình như thiên thần nhưng bản thân thì sân si thế thì phải xem lại chính mình.

Có những người họ vượt qua cuộc sống quá khắc khổ thế rồi, bắt xung quanh mình phải theo họ, thật là khổ sở cho bản thân mình và xung quanh, vì cứ muốn nói gì thì nói, nói vô tư lự chẳng cần suy nghĩ sâu xa, được phần mình là đủ,  mà quên rằng sẽ làm cho những người xung quanh phiền mình và xa lánh. Chỉ những người như thế mới hòa nhập cùng nhau, biết hy sinh cái tôi cho cái chung thì sẽ được lòng xung quanh mình, còn ngược lại thì sẽ lẻ bạn, chỉ có người như cùng hoàn cảnh và cá tính ấy mới hợp nhau mà thôi, những người tốt hơn họ không thích hợp sẽ xa lánh.

Cái tâm hẹp là lẽ thường tình ở đời, còn mở tâm chắc khó lắm. Phải chiến đấu và kiểm soát mình mọi lúc, thì mới có thể hòa nhập xung quanh.  Con người hay hiếu kỳ và tò mò, thế nhưng nếu suy xét thấu đáo thì cũng dễ hiểu thôi, một con người tốt rất dễ nhận ra, xung quanh yêu mến ca tụng vì những người này họ cũng sáng suốt và cho ta thấy kết quả, không cần phải chạm mặt mới biết.

Đi chùa với mục đích thiện tâm chắc chắn sẽ mãi vui trong cuộc sống, đánh đổi nó bằng sự cầu xin thì thật là thiếu sót, chùa tại tâm, tâm đẹp tướng đẹp, đi xa sẽ mỏi chân. Nhưng làm việc tốt cho ai hay cho nhà Phật cũng là điều rất tốt nhưng đừng kèm theo sự thỉnh cầu chắc cửa Phật sẽ ngày càng tốt hơn và tâm lại đẹp hơn càng bổ sung thêm cho văn hóa tâm linh của mỗi người chúng ta.

Snowynguyen women's day 2014


Đọc tiếp →

Monday, March 3, 2014

HOA TUYẾT

                        

                     Nhớ màu hoa TUYẾT trắng tinh
                   Nhẹ baY theo gió gợi tình mến quê
                       Nhớ màu hoa phượng hè Về
                   Đỏ như màu máu của tim chúng mình
                       Hoa nào cũng đẹp cũng Xinh
                   Nhưng màu hoa TUYẾT thắm tình  tha hương
                       Dù cho ở tận muôn phương
                   Bảng trường HOÀNG DIỆU cuối đường đợi mong
                               
                              trịnh quang chiếu kính bút

 một loài hoa không có ở VIỆT NAM
 mà mùa nầY ở CANADA  nhiều quá ngẩu hứng làm mấY câu thơ
Đọc tiếp →

Thursday, February 20, 2014

SỢ MA LẮM


Tụi tôi khoảng 8-9 tuổi, là con nít thì chắc chắn ham vui, nhưng nỗi tội sợ ma, khi ấy quê nhà còn khốn khó, mỗi tối không có điện, chỉ có nhà kế bên sát đồn cảnh sát thì được hưởng chút điện từ kế bên khoảng vài giờ mỗi tối, lúc ấy còn ghiền xem Tivi, nên phải trốn lên lầu, leo qua nhà hàng xóm mà xem hưởng chút phim cũng đỡ ghiền.

Mỗi ngày, sau giờ ăn, ba má còn lo mọi việc ở tiệm, thì tụi tôi lên lầu chơi chờ đến giờ thì leo qua lầu hai nhà bên cạnh. Tuy nhiên, nó rất khó leo vì có một khoảng trống giữa hai nhà, vì khác vách. Nên ba má cấm không cho tụi tôi leo như thề rất nguy hiểm sợ trợt chân thì khổ, sẽ rớt xuống nhà gần hơn chục mét. Thế mà tụi tôi còn con nít chẳng thấy nguy hiểm gì, chỉ sợ bị đòn thôi. Nội tôi thì hay canh xem tụi tôi có phá phách như thế không, vì nếu thấy thì nói ba, qua kêu về sợ xanh mặt, ba mà đánh đòn như trời giáng. Một hôm có phim hoạt hình, cái này con nít nào cũng mê, và phim 'Maica từ trên trời rơi xuống' mê lắm. Đến nỗi không có điện để xem thì phải bằng mọi cách leo qua nhà hàng xóm mà xem cho đỡ cảnh tối mù mịt không đèn. Nội thấy thế méc ba, ba gọi hết mấy đứa về cho nằm sấp xuống, đánh mỗi đứa mấy roi, sợ quá chừng.

Con nít cái gì làm không được là cố mà làm, dù bị đòn có sợ thế nào cái ghiền vẫn còn nhen nhóm trong lòng, rồi cũng lại leo qua nhà hàng xóm xem tiếp cho hết trọn bộ phim nhiều tập chứ.

Mỗi lần nội về thăm tụi tôi, thì tụi tôi chỉ reo lên 'nội về',  vì nội không gần gũi tụi tôi như bà cô Tư, em ông nội bà cô Tư thương tụi tôi, mỗi tối bà nằm võng lắc lư, kể chuyện 'Trạng Quỳnh'. Nội thì hay la tụi tôi, vì tụi tôi còn nhỏ không hiểu chỉ nghĩ chắc nội không thương tụi tôi, chỉ thương cháu ngoại nội thôi, vì cháu ngoại thương nội lắm.

Tụi tôi rất thương bà cô Tư, bà cô mù nên bà hay xem bói cho người ta, ngồi nghe bà cô nói chuyện với khách, khách rất thương bà, nên cho bà tiền và cho quà, bà rất dễ thương, nên lúc nào bà đến nhà, khi thấy từ xa, tụi tôi cùng reo lên ' bà cô đến' chạy ùa ra, nắm tay bà, bà thương tụi tôi lắm thăm hỏi đủ thứ, tụi tôi quấn quít bên bà, vui vẻ lắm. Rồi tối, ăn xong được nghe bà kể chuyện 'nghìn lẻ một đêm' và được nghe nhiều chuyện do bà kể, rồi khi đó bà cô xem cho từng đứa một, và cũng nói từng đứa khi lớn lên sẽ làm gì, đứa thì làm kỹ sư, đứa thì bác sỹ, đứa thì tha hương... đâu có biết gì và hiểu gì, chỉ nhớ mấy anh chị lớn thì ghi lại mình nhỏ quá chỉ ngồi nghe.

Rồi  một ngày, nội lên Phụng Hiệp, về nhà Bác Ba, ăn nhầm óc len buổi tối, nội đau bụng, rồi cấp cứu ở Cần Thơ, sau đó thì nội qua đời. Ngày nội mất, chẳng còn nội, bà cô Tư khóc nhiều nhất vì không ai dẫn bà cô nữa vì bà mù lòa, bà kể ngày còn trẻ bà đẹp lắm, khi đó có cái mái hiên do người ta đang lợp lại, thì nó không mai rớt ngay đầu, làm bà bất tĩnh và tai nạn quá lớn này lấy đi đôi mắt bà. Bà chỉ còn tự nuôi sống mình bằng nghề 'thầy bói mù bấm độn'.

Ngày tang nội, tôi phải giữ nhà, cho cả nhà đi về quê nội mà dự đám tang, tôi ở nhà một mình với bà cô sáu em ông ngoại. Nhưng lúc đó sợ ma lắm, sợ hỗng dám đi vô nhà một mình chỉ ngồi kế bên bà cô sáu, khi ăn cũng theo bà, đi vòng vòng ngoài nhà, hỗng dám vô trong, sợ quá chừng chẳng biết sao, sợ ma quá, sợ gặp bà nội đứng đâu đó thì chạy thấy mồ, thế đó, con nít mà. Rồi tối lại có vài người về mới dám đi ngủ, ba và mấy anh thì ở lại quê nội, còn má thì về cùng mấy chị, lúc đó mừng lắm mới đi ngủ, sợ ma buổi tối lại tiếp, sợ không dám đi đâu khi ngủ giữa khuya, phải gọi chị dậy mà đi cùng.

Thiếu vắng nội bà cô tư đau buồn lắm, rồi vài năm sau, bà cô rồi cũng thế, lần lượt ra đi, tôi không được dự đám tang bà nội và bà cô Tư, chỉ biết ngày bà mất đứa nào cũng buồn và khóc, vì bà thương tụi tôi lắm.

Ngày nay nhớ về những ngày còn có bà nội bà cô, lúc đó mình chỉ nghĩ ai gần gũi thì thương, còn hay la thì không thích, chắc là con nít thì thế, nên con tôi cũng thế, ai gần nó mà không thăm hỏi nói chuyện với nó, lần gặp tới nó rất sợ và không thích gần. Con tôi cũng sợ ma tương tự, nó còn nhỏ thì không thấy sợ, càng lớn nó càng sợ, nó sợ nhưng lại thích xem phim hoạt hình có ma, chẳng hiểu tại sao con nít là thế, sợ nhưng lại thích xem.

Thuở ấu thơ qua mau, 'tình thương' ông bà dành cho chúng ta, thường rất khó đọng lại trong đầu óc khi trưởng thành, vì nếu ông bà nào ít gần gũi, còn lúc nào ông bà cũng cận kề và dạy dỗ nó, chắc chắn rằng ký ức ấy khó phai, nó theo ta từng những phút giây gợi nhớ về xứ sở đã quá xa xăm, nơi mà có sự ấm áp của gia đình và người thân, cái gói quê nhà nó mãi theo ta từ trong nhịp thở khi lại được nhắc về. Nó mãi là hình bóng của những chiếc võng đong đưa cùng những câu hò vọng cổ, được thả diều vào những buổi chiều trên sân thượng, dù xung quanh mình thì chắc khó mà có thể tìm thấy được, nhưng hình ảnh ấy của tuổi thơ, của mỗi con người một lúc nào đó nó sẽ không phôi pha dù có cứng rắn giữa cuộc sống hiện đại nhưng lạnh lẽo sự ấm áp của gia đình. Nó mãi xa trong mỗi chúng ta khi đã không còn gần nó.

Snowynguyen Winter 2014


Đọc tiếp →
Hiệu ứng tuyết rơi